Thời Báo Vietnamese Newspaper

Chuyện Bên Nhà : “Thâm cung bí sử” chuyện thi hoa hậu tại VN

Đoàn Dự ghi chép

I. Những bí mật trong phòng khám thí sinh thi hoa hậu

Thưa quý bạn, nhà văn Dương Kỳ Anh tên thật Dương Xuân Nam, sinh năm 1948 tại huyện Kỳ Anh tỉnh Hà Tĩnh; là một nhà văn, nhà thơ, nhà báo, cựu tổng biên tập báo Tiền Phong, Hà Nội, trưởng ban tổ chức kiêm chủ tịch hội đồng giám khảo các cuộc thi Hoa hậu Việt Nam từ năm 1988 đến 2008 do báo Tiền Phong tổ chức. Sau khi về hưu, ông “bật mí” với phóng viên báo chí nhiều chuyện về các cuộc thi hoa hậu khi ông còn làm chủ tịch hội đồng giám khảo.

Thực ra, hiện nay các cuộc thi hoa hậu tại VN nhiều tới mức dân chúng không cần để ý đến nữa và cũng chẳng cần biết cô nào đoạt giải hoa hậu hoặc á hậu năm nào. Ngoài ra, mọi người tin rằng chuyện các cô tung tiền ra “mua giải” là chuyện có thật chứ chẳng phải không. Sau đây xin mời quý bạn xem qua các cuộc thi tương đối nghiêm túc do báo Tiền Phong tổ chức khi ông Dương Kỳ Anh còn làm chủ tịch hội đồng giám khảo.

Hoa hậu mà không được khen đẹp là… “hỏng”

Ông Dương Kỳ Anh nói: “Tôi, trước sau như một, vẫn cho rằng đã là hoa hậu, hoa khôi là phải đẹp, mà trước hết là vẻ đẹp hình thể. Tất nhiên, phải là vẻ đẹp hài hòa giữa các chỉ số nhân trắc học, giữa vẻ đẹp hình thể và vẻ đẹp về đạo đức, ứng xử, sự hiểu biết… Nghĩa là phải có sự hài hòa giữa nội dung và hình thức như ta vẫn thường nói. (Nhân trắc học: Sự đo đạc về hình thể. Ví dụ, chiều cao, vòng ngực, vòng bụng, vòng mông, sức nặng..vv.. – ĐD).

Nhà thơ Dương Kỳ Anh

Với người Việt Nam hay người phương Đông nói chung, vẻ đẹp gương mặt rất quan trọng. Đã là hoa hậu, hoa khôi mà bị người ta chê là xấu (về hình thức, nhất là gương mặt khi xem qua ảnh, qua truyền hình) thì thường không thể chấp nhận được.

Người ta thường nói “đẹp như hoa hậu”. Nếu hoa hậu, hoa khôi mà không được khen đẹp là hỏng, không thể biện minh được.

Ngay từ cuộc thi hoa hậu đầu tiên của Việt Nam sau 1975 do báo Tiền Phong tổ chức, tiêu chí lựa chọn hoa hậu Việt Nam cũng gần giống như các cuộc thi sắc đẹp thế giới, nhất là cuộc thi “Hoa Hậu Thế Giới” được tổ chức hàng năm.

Trong các cuộc thi hoa hậu ở Việt Nam và cả các cuộc thi quốc tế mà tôi làm giám khảo, thường thì người đẹp nhất cuộc thi sẽ là hoa hậu. Tôi nói “thường thì”, vì có cuộc thi mà người đẹp nhất không trở thành hoa hậu, như cuộc thi hoa hậu năm 1996, Hồng Yến (Hoa khôi Đồng bằng sông Cửu Long) là người đẹp nhất, nhưng vì ứng xử chưa đạt nên cũng không trở thành hoa hậu.

Tôi nhớ Hội thi người đẹp đồng bằng sông Cửu Long, chuẩn bị cho cuộc thi hoa hậu Việt Nam năm 1996 do báo Tiền phong tổ chức diễn ra ở thành phố Cần Thơ. Không hiểu sao, mỗi lần xuống miền Tây công tác, tôi thường bị cảm. Lần đó, tôi bị sốt mấy hôm. Toàn thân đau ê ẩm, mệt rã rời. Buổi chiều, trước hôm diễn ra đêm chung kết người đẹp miền Tây, tôi cố gắng gượng dậy đến nhà hát, nơi sẽ diễn ra cuộc thi. Tôi và Nghệ sĩ Trà Giang đều tham gia Ban giám khảo.

Chiều ấy, chúng tôi dành thời gian tiếp xúc với thi sinh. Khi một thí sinh tên là Hồng Yến bước vào, cả tôi và chị Trà Giang đều sững người. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in Hồng Yến mặc một chiếc váy ngắn mầu đen, áo thun màu đỏ để lộ đôi chân dài thẳng tắp và đôi vai trần thon thả, trắng ngần. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy một cô gái đẹp như thế. “Trong ngọc, trắng ngà”, từ gương mặt đến thân hình, tất cả đều tuyệt mỹ. Lúc bấy giờ, tôi như quên đi tất cả. Quên đi cái nóng, cái mệt, cái oi bức, quên đi mình đang bị… cảm sốt. Thật lạ lùng, tôi thấy mình khỏe hẳn, như có phép màu. Đến nỗi, chị Trà Giang thốt lên ngạc nhiên: “Anh khỏi cảm rồi hả?”.

Giờ đây, tôi thử điểm lại hàng ngàn người đẹp mà tôi đã gặp suốt trong 20 năm làm Trưởng ban tổ chức, Trưởng ban giám khảo các cuộc thi hoa hậu Việt Nam. Nói thực lòng và thực sự xin lỗi các hoa hậu Việt Nam, các người đẹp, kể cả các hoa hậu thế giới, hoa hậu các nước như Thái Lan, Singapo, Mianma, Nga, Mỹ… mà tôi đã gặp, chưa thấy ai có vẻ đẹp hình thể tuyệt mỹ như thế.

Có thể là tôi chủ quan chăng? Hay vì tôi là một nhà thơ, nên bị ám ảnh?… Tôi nhớ lại truyện ngắn nổi tiếng của văn hào Shekov “Hai người đẹp” mà tôi đã đọc. Quả thật, hệt như nhà văn đã tả trong câu chuyện của mình. Nếu có một đôi mắt tuyệt đẹp trên đời này, thì đó là đôi mắt của Hồng Yến. Nếu có một làn da, một đôi chân, một đôi tay, một mái tóc, một thân hình… gọi là tuyệt mỹ trên đời này thì đó là đôi mắt, đôi tay, đôi chân, làn da thân hình… của Hồng Yến. Tôi và chị Trà Giang rất mừng vì ngỡ đã tìm ra hoa hậu. Cuộc thi người đẹp đồng bằng sông Cửu Long lần đó, Hồng Yến đoạt giải hoa khôi. Nhưng tại cuộc thi hoa hậu toàn quốc năm 1996, Hồng Yến chỉ đoạt giải á hậu, vì phần trả lời ứng xử Hồng Yến có phần ngắc ngứ.

Với tôi, Hồng Yến là người đẹp nhất mà tôi đã gặp. Nếu cô ấy ứng xử tốt chắc chắn sẽ trở thành Hoa hậu Việt Nam và đi thi cũng có thể trở thành Hoa hậu Thế giới. Ở đời, nhiều khi buồn nhất là chữ “nếu” và chữ “nhưng” này…

Người đẹp rơi lệ thì ta cũng cứ… “phép công ta làm”!

Có người hỏi: Là một nhà thơ, với tâm hồn thi sĩ lãng mạn, có khi nào ông đặc biệt thích một thí sinh nào đó nhưng không thể châm chước bởi vì có những tiêu chí và các quy định mà ban tổ chức cuộc thi đã đặt ra?

Cái khó là khi mình thích một thí sinh nào đó, thích theo tiêu chuẩn, theo tiêu chí của một nhà thơ, nhưng mình lại là trưởng ban giám khảo nên phải theo các tiêu chí chấm điểm của cuộc thi.
Như cuộc thi Hoa hậu Việt Nam năm 1992, cả tôi và cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn rất thích thí sinh Mạc Lê Đan Thanh, nhưng chúng tôi vẫn phải tuân thủ các quy định theo tiêu chí hoa hậu mà ban tổ chức đã đặt ra. Đó là năm Hà Kiều Anh đoạt vương miện hoa hậu (như tôi đã nói bên trên) chứ không phải Mạc Lê Đan Thanh. Đấy là điều mà nói như các cụ ngày xưa: “Yêu nhau thì để trong lòng, việc công ta cứ phép công ta làm”.

Chuyện ở phòng “đo đạc” thí sinh luôn hấp dẫn và là bí mật đối với khán giả.
Trong phòng “đo đạc” chỉ có các nữ bác sĩ và nữ giám khảo phụ trách nhân trắc học được phép có mặt, chứ chúng tôi không bao giờ được vào.

Nếu như có vấn đề gì, chúng tôi chỉ được các nữ bác sĩ và nữ giám khảo về nhân trắc học truyền đạt lại thôi… Chúng tôi chỉ được biết những điều cần biết qua các điểm nhân trắc hoặc được nghe kể lại thôi… Nên chắc chuyện thí sinh vòng eo hơi to, chiều cao hơi kém, cân nặng hơi lớn, muốn “xin” thêm hay bớt thì tôi cũng khó lòng mà biết được. Còn “người đẹp” mà rơi lệ, thì chắc ai cũng bối rối thôi. Huống chi tôi là một nhà thơ (cười).

Dân gian có câu “Hơn nhau tấm áo manh quần. Cởi ra người trần ai cũng như ai”. Tôi còn nhớ, cuộc thi Hoa hậu Việt Nam năm 2008, có một người đẹp, nhìn trên sân khấu, thậm chí nhìn tận mắt ngoài đời, ai cũng phái chấm là Á hậu, thế nhưng cô ấy lại không lọt vào top 10. Nhiều khi, chính ban giám khảo như chúng tôi cũng không biết được những khuyết tật vô cùng kín đáo rất khó nhận ra của cô ấy. Không ai biết rằng thí sinh đó chỉ có 9 ngón chân. Ngay cả vòng ngoài, ở khu vực sơ khảo, kíp đo đạc do các nữ bác sĩ đảm nhiệm cũng không biết.

Cuộc thi Hoa hậu toàn quốc năm 1992, có một thí sinh rất đẹp, số đo rất chuẩn, gương mặt, dáng đi, ứng xử đều rất tự nhiên, thông minh… Điểm thi ở khu vực của thí sinh này rất cao. Vào vòng chung kết, đêm đầu tiên ban giám khảo cho điểm tuyệt đối, bỏ xa Hà Kiều Anh. Thế nhưng, sau đó ban tổ chức nhận được đơn tố cáo là thí sinh đó đã có con.

Vì là việc vô cùng tế nhị, cuối cùng một nữ bác sĩ phải có sự quan sát riêng mới nhận ra những vết rạn ở da bụng của cô ấy dù rất mờ…
Nhiều lần chúng tôi phải đau đầu vì có hai nhan sắc có thể trở thành hoa hậu mà ban giám khảo phải cân nhắc kỹ khi ý kiến ban giám khảo chia làm hai phía ngang nhau. Chẳng hạn như cuộc thi Hoa hậu năm 1990, có hai ứng cử viên sáng giá là Diệu Hoa và Vân Anh.
Các giám khảo phía Nam ủng hộ Vân Anh; các giám khảo phía Bắc ủng hộ Diệu Hoa. Hai bên không bên nào chịu bên nào. Tôi là trưởng ban giám khảo, đứng giữa, phải đưa ra quyết định. Cuối cùng, Diệu Hoa được chọn là hoa hậu.
Điều đặc biệt là qua thời gian, các quyết định của ban giám khảo Hoa hậu Việt Nam thời tôi làm đều được chứng minh là chuẩn xác.

“Máy quét” cũng chẳng thể thay thế con người

Kể từ năm 2015, rộ lên thông tin về việc ban tổ chức sử dụng “máy quét” để đo đạc và phát hiện đồ giả. Tôi chưa biết cụ thể nên chưa hình dung được về loại “máy” này. Nhưng theo tôi nghĩ, chọn cái đẹp, chọn người đẹp, chọn hoa hậu thì chỉ có con người chọn là chuẩn nhất, chứ máy móc dù hiện đại đến mấy cũng không thay thế con người được. Tất nhiên ban giám khảo phải công tâm và có con mắt tinh đời.
Chuyện “đi đêm” tức tung tiền ra “mua giải”, tôi cũng có nghe đồn nhiều về chuyện này. Nhưng trong các cuộc thi “Hoa Hậu Việt Nam” và “Hoa Hậu Thế Giới người Việt” thời tôi làm trưởng ban tổ chức hay trưởng ban giám khảo, chúng tôi có những quy định rất chặt chẽ trong quy chế nên có thí sinh nào muốn “mua giải” hay muốn “chạy chọt” cũng không được…

Nhiều ý kiến cho rằng chọn hoa hậu thì nên chọn “nụ” để nó chín dần và tỏa hương thơm. Trong khi đó, những hoa hậu “nụ”, vì tuổi đời còn khá trẻ nên có những non kém trong cách hành xử nên bị người hâm mộ chỉ trích.

Nói chung, chọn hoa hậu trong giai đoạn thí sinh đó còn có độ phát triển và đang trưởng thành. Chứ như một bông hoa đã “nở hết cỡ” rồi thì khi đoạt vương miện hoa hậu và sau đó, khó có được vẻ đẹp rực rỡ. Quy luật về nhan sắc là như vậy mà. Còn kiến thức thì theo thời gian sẽ phát triển. Không thể đòi hỏi các cô gái mới tốt nghiệp trung học cũng “già dặn” về hiểu biết như một người đã đi làm, đã tốt nghiệp đại học.
Chọn cái gì cũng phải nhìn vào tương lai, nhất là chọn con người, hơn nữa lại là người đẹp. Cho nên, ban giám khảo ngoài công tâm ra còn phải có kinh nghiệm và có con mắt tinh đời. Theo tôi nghĩ, chọn hoa hậu để sau đó đi thi quốc tế thi ngoài tiêu chí sắc đẹp còn có vấn đề ứng xử, hết sức quan trọng. Ứng xử phải tự nhiên, tự tin và có những hiểu biết ngang tầm quốc tế. Đi thi hoa hậu quốc tế mà không có những sự hiểu biết ngang tầm quốc tế là hỏng, họ khó chấp nhận.

Các hoa hậu và người đẹp Việt đã từng ra tòa

Trương Hồ Phương Nga, hoa hậu thông thạo 3 ngoại ngữ; Trương Thị Tuyết Nga, hoa hậu quý bà thành đạt – cả hai bị truy tố tội chiếm đoạt tài sản; Mỹ Xuân, hoa hậu đồng bằng sông Cửu Long, bị truy tố về tội môi giới bán dâm; Trâm Bùi, Hoa hậu Hoàn vũ người Việt, bị toà án Mỹ truy tố về tội cùng chồng là Keith Ly trồng cần sa trái phép ở Seattle; và còn ai nữa, ai nữa, thật đáng buồn cho cái danh hoa hậu…

Trương Hồ Phương Nga, hoa hậu Người Việt Tại Nga năm 2007

1)- Trương Hồ Phương Nga sinh năm 1987 tại Hà Nội. Năm 12 tuổi cô theo gia đình sang Nga định cư. Phương Nga tốt nghiệp ngành Định giá và Quản lý tài sản, thuộc trường Đại học Tổng hợp Quốc gia Nga. Cô thông thạo 3 ngoại ngữ: Anh, Nga, Pháp. Năm 2007, cô đăng quang Hoa hậu người Việt tại Nga.
Năm 2009, Phương Nga về nước và tham gia một số hoạt động nghệ thuật. Cô từng viết lời khá nhiều ca khúc nổi tiếng, trong đó có bản “Mong manh tình về” và “Có lẽ muộn màng”, hợp tác cùng nhạc sĩ Đức Trí. Ngoài ra, cô tham gia phim truyền hình “Người lính” nhưng không thành công lắm.

Tháng 9/2016, Phương Nga bị bắt vì bị doanh nhân “Việt kiều” Cao Toàn Mỹ cáo buộc lừa đảo, chiếm đoạt của ông ta 16,5 tỷ đồng. Trong phiên xử tại Tòa án Nhân dân Sài Gòn ngày 22/6/2017, Phương Nga khẳng định mình không có tội và xin giữ “quyền im lặng”. Vụ án đến nay vẫn chưa dứt khoát, xử đi xử lại nhiều lần.

Trương Thị Tuyết Nga

2)- Trương Thị Tuyết Nga sinh năm 1961, tốt nghiệp Đại học Y Dược Sài Gòn sau 1975. Bà đoạt giải Hoa hậu Quý bà Thành đạt năm 2009. Tại cuộc thi Hoa hậu Phu nhân Việt Nam Toàn cầu năm 2012 tại Mỹ, bà Tuyết Nga cũng đoạt ngôi vị Á hậu. Khi bị bắt vào tháng 4/2013, bà Nga là Tổng giám đốc công ty TNHH Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Vũ Anh ở Gò Vấp.

Tháng 7/2014, bà bị tuyên án 15 năm tù về tội lừa đảo, chiếm đoạt tài sản. Bà phải trả lại 3,1 triệu USD đã chiếm đoạt của các khách hàng đã đóng tiền mua đất trong các dự án bất động sản “ma” do bà lừa dối.

Tristine Trâm Bùi

3)- Bùi Nguyễn Thị Trâm (Tristine Trâm Bùi) sinh năm 1986 tại Đà Nẵng. Năm 2008, Trâm Bùi sang Mỹ định cư theo diện hôn nhân tại thành phố Seattle, Mỹ. Năm 2012, Trâm Bùi đã đăng quang cuộc thi Hoa hậu Phu nhân Toàn cầu người Việt tại Mỹ.

Năm 2014, nhà chức trách địa phương cáo buộc người đẹp và chồng là Keith Lý trồng cây cần sa trong vườn tại 3 ngôi nhà ở ngoại ô Seattle, bang Washington. Tòa án liên bang John Coughenour tuyên án cô bị 3 năm tù giam. Trong quá trình xét xử, Trâm đang mang thai, vì thế đến tháng 2 năm sau tức 2015 cô mới bắt đầu phải thi hành án.

Võ Thị Mỹ Xuân

4)- Võ Thị Mỹ Xuân sinh năm 1983 tại Cần Thơ. Cô đoạt giải Hoa hậu Đồng bằng sông Cửu Long năm 2009. Sau cuộc thi, Mỹ Xuân không có nhiều hoạt động nghệ thuật nổi bật. Cô thường chụp những bộ ảnh gợi cảm.
Tháng 6/2012, Mỹ Xuân bị bắt vì điều hành đường dây môi giới cho các người đẹp bán dâm. Ngày 27/6/2013, Mỹ Xuân bị tuyên án 30 tháng tù về tội ” môi giới mại dâm”. Cô được ra tù sớm hơn 8 tháng so với mức án.

Độc giả có người bình luận: Họ – những hoa hậu – từng đứng trước ban giám khảo, là những người đầy tài năng, sắc đẹp, đạo đức…. Thế nhưng hậu kỳ thì lại là một người đầy vẻ “xã hội đen” … Tại sao? Họ biến đổi từ khi nào? Nhanh tới mức nào? Vì sao lại đổi thay như thế?

Và cũng có người “làm thơ”: Quỳnh hương tối nở sớm tàn. Hồng nhan bạc phận bẽ bàng truân chuyên. Thương thay phận gái thuyền quyên. Chữ tài, chữ mệnh, chữ duyên lỡ làng. Trách đời mà cũng trách nàng. Biết bao cạm bẫy giăng ngang giữa đời. Ham mê phù phiếm xa vời. Sa chân lạc bước hết đời hồng nhan…

Đoàn Dự

Comments are closed.

error: Content is protected !!