Bước chân Việt Nam lưu vong

Miếng thịt xứ người đắng miệng

nuốt sao trôi

Vỉa hè xứ người trơn quá

làm sao bước vội (1)

Hẳn có lúc anh nghĩ về ao nhà

dù đục dù trong.

 

Từ đấy (2)

đất nước mình chịu tang,

Từ đấy

phố thị làng quê xơ xác điêu tàn

Từ đấy

đồng bào ruột thịt mình đọa đày

như trâu như chó

Từ đấy

cục đất lá rừng cũng biết thở than!

 

Anh đã ra đi trước ngày mất nước

Sau đó nhà tan

anh vượt biển bằng thuyền

Dù trước dù sau

anh từ chối bạo quyền.

Từ chối bạo quyền

bằng cách từ bỏ quê hương

Quê hương thống khổ như kẻ ăn mày

bạo quyền biết bao giờ sụp đổ?

 

Từ Việt Nam trại giam bi thảm

tôi cất cao tiếng hát

với tất cả niềm tin

với tất cả tấm lòng

Tấm lòng của hàng chục triệu đồng bào

ruột thịt mình

đang chờ đang nghĩ đang mong

Hởi những người Việt Nam lưu vong

Tội lắm người ơi

cây thương cội nhớ!

 

Nhớ thương anh

từng góc phố con đường

hương bưởi hương ngâu

câu hò điệu hát

Nhớ thương anh

từng nghĩa trang cày nát

từng nấm mộ rừng sâu

Anh còn đợi chờ

còn suy nghĩ gì đâu?

 

Trời xứ người có tuyết

nhưng trời nào chẳng có mây trôi

Ngọn mây Tần đó có biến ảo

lòng anh đau xót?

Phố xứ người cao ngất

tìm đâu bóng mát thân dừa

Xe cộ xứ người hối hả thoi đưa

mà bước chân Việt Nam thôi thúc

Tiếng nhạc ngựa lần chen tiếng trống (3)

Tiếng trống Lam Sơn

Tiếng nhạc ngựa Tây Sơn

Nhớ cố hương xao xuyến tấc lòng mau dồn chân

Cố bước đi trên phiến đaá mòn còn in dấu (4)

 

Tôi không là nhà tiên tri danh tiếng

cũng không là tay hùng biện đại tài

Tấm lòng tôi chơn chất ngô khoai

như con trâu

trên đồng cạn dưới đồng sâu sớm tối

Tôi nghĩ rằng

máu xương của đồng đội

đã đổ ra

đâu cam chịu chính sự nầy:

vô sản toàn dân và diệt trừ giai cấp!

 

Trong khi đó

vẫn có kẻ ăn trên ngồi trốc

Cháu con mình đi nghĩa vụ (5)

bỏ xác lân bang

Chúa ngẩn ngơ

Phật cũng bàng hoàng

Nhà thờ nhà chùa

biến thành kho lương hợp tác (6)

Cả nước trại giam

Cả nhà ngục thất

Ngục thất trơ xương

Trại giam trâu ngựa

 

Các anh đi mang theo ngọn lửa

Ngọn lửa Quê Hương âm ỉ trong lòng

Hàng triệu dân mình

đang chờ đang nghĩ đang mong

Ngọn lửa Diên Hồng

bùng lên ngày quang phục!

 

Những bước chân Việt Nam lưu vong

hun đúc

phút giây rộn ràng

trên đất Mẹ quê Cha

Ôi lòng tôi

như bừng nở muôn hoa

Ôi Việt Nam!

Việt Nam yêu dấu của ta!

 

Võ Ý

Trại tù Xuân Lộc, 1984

More Stories...