Ngày Đại Tang

Bùi Đức Tính

Tin thời tiết vào lúc 5 giờ sáng nay, dự đoán Victoria có nắng, khá ấm, 12 độ C. Tôi an tâm hơn, khi nghĩ đến những người đang lái xe vào thành phố Victoria. Trời có gió nhẹ, khá lý tưởng để ảnh chụp ngoài trời; hình ảnh dễ thêm phần sống động.

Chuyến phà đầu từ Tawassen sang Victoria là 7 giờ sáng. Thế nhưng, từ 5 giờ sáng đã có xe đậu vào hàng, để chờ xuống phà. Còn đang trong mùa đại dịch cúm Vũ Hán, việc đi lại phải giới hạn theo luật; cho nên các chuyến phà cũng bị cắt giảm. Người ta phải đến sớm, nếu không muốn nằm lại, chờ chuyến sau. Chờ thêm hai tiếng, 9 giờ sáng, mới có chuyến phà kế tiếp; có nghĩa là sẽ vào thành phố Victoria vào buổi trưa, coi như mất trọn buổi sáng.
Vào ngày 23 tháng 4 năm 2015, Canada ban hành luật số S.C. 2015, c. 14; quy định: hàng năm, ngày 30 tháng 4 là “Journey to Freedom Day” (“a day to remember and commemorate the lives lost and the suffering experienced during the exodus of Vietnamese people” – Preamble); để ghi nhớ và tưởng niệm những người đã chết và thảm cảnh của người tỵ nạn Việt Nam.

Hôm nay, ngày 30 tháng 4.

Dựa theo luật, Quốc Hội tỉnh bang BC sẽ cho thượng kỳ Việt Nam tự do, như hai năm trước đây. Có người từ vùng Greater Vancouver, có người ở ngay tại Victoria, cùng lái xe vào trung tâm thành phố Victoria. Người Việt mình mong được chứng kiến quốc kỳ Việt Nam, trên hàng cột cờ trước tiền đình tòa nhà Quốc Hội.

Năm 1954.
Gần một triệu người miền Bắc đã phải di cư vào Nam, để trốn tránh chế độ cộng sản.

Năm 1975.

Quân cộng sản cưỡng chiếm miền Nam. Lại một lần nữa, hơn một triệu người đã phải liều mình vượt trốn chế độ cộng sản. Chỉ trong số thuyền nhân, đã có từ hai trăm đến bốn trăm ngàn người đã chết, vì vượt biển tìm Tự Do. Thuyền nhân Việt Nam đã phải chết thê thảm, và chết nhiều hơn tổng số bệnh nhân tử vong vì vi trùng COVID-19 trên toàn thế giới.
Quốc kỳ của miền Nam Việt Nam theo mệnh nước, theo người tỵ nạn đến khắp thế giới. Màu cờ vàng của quốc kỳ, còn là biểu tượng cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền của quốc gia, dân tộc. Khác hẳn với màu cờ đỏ của đảng cộng sản.

BRA200258_local_728x90_A

Như niềm hy vọng năm nay; không lâu sau đó, từ 10 giờ 42 phút sáng, phim và hình ảnh quốc kỳ Việt Nam được lần lượt chuyển về bạn bè và các Hội đoàn, tại Vancouver, tại Canada, sang các quốc gia bạn. Màu cờ vàng rực sáng, tung bay trên nền trời xanh tươi, trước tòa nhà Quốc Hội cổ kính.
Đến 5 giờ 14 phút, Victoria News, có cho đăng bản tin trong ngày, với tiêu đề lớn:
“South Vietnam flag flies in Victoria to remember liberation”
Vì ảnh hưởng luật cách ly, trong cơn đại dịch; năm nay, cộng đồng người Việt không thể tụ họp để thực hiện các nghi thức ngày Quốc hận, như hàng năm. Dù vậy, nhờ Victoria News và phương tiện truyền thông; hình ảnh quốc kỳ tự do được chính thức treo trên cột cờ của Quốc Hội BC, đã được nhanh chóng truyền đi khắp mạng thông tin toàn cầu. Hình ảnh lá cờ vàng thật đẹp. Bài tường thuật của Victoria News thật xúc động. Niềm xúc động, cùng lắm xót xa đau, trong ngày 30 tháng Tư!
“Lá quốc kỳ miền Nam Việt Nam bay trên Victoria”, trong ngày tưởng niệm năm nay, đã gợi nhắc tấm hình làm tựa đề cho bài viết này. Hình chụp cuộc tuần hành của sinh viên Việt Nam tại Paris; để tang cho ngày mất nước, 45 năm trước đây.
Người chụp ảnh là sinh viên Trần Đình Thục. Anh có kể lại:

“… Tổng Hội Sinh Viên tại Paris do anh Trần Văn Bá làm chủ tịch lúc đó, đã quyết định phải làm một cái gì để nâng đỡ tinh thần bên quê nhà, mong ước chuyển về bên ấy chút tâm hiệp với các chiến sĩ đang khốn đốn vì bom lửa đạn. Họ, những người sinh viên thuộc vùng Paris và những vùng lân cận Orsay-Antony, Nanterre, đã kêu gọi nhau cùng tổ chức “Một Ngày Cho Quê Hương”.

Trước tiên, phải là một cuộc xuống đường để ủng hộ miền Nam.
Ngày 27 tháng Tư, mọi người hẹn nhau tại Cư Xá Sinh Viên Quốc Gia trên đường Bertholet. Cư xá là một khách sạn 7 tầng, Hotel Lutèce, được sinh viên âu yếm gọi là Nhà Lý Toét, nằm ngay trong khu La Tinh, trung tâm của các ngôi trường đại học lớn của thủ đô Paris.
Hotel Lutèce được chính phủ Việt Nam Cộng Hòa thuê dài hạn từ nhiều năm, để những sinh viên tá túc trong những năm đầu khi họ từ Việt Nam qua Paris du học, giống như một ký túc xá.
Sinh viên đồng lòng thúc đẩy anh em xuống đường trong tinh thần tưởng nhớ những chiến sĩ đã hy sinh tại quê nhà để bản thân mọi người được tiếp tục trau dồi việc học nơi xứ người.
Từng thước vải đen được trải ra, những dòng chữ “Vinh Danh Các Chiến Sĩ Ðã Nằm Xuống Cho Tự Do,” “Miền Nam Tự Do Bất Diệt,” “Ngày Ðại Tang,” v.v… được viết bằng tiếng Pháp, chữ trắng trên nền vải đen.
Mỗi người tự chít cho mình vành khăn trắng trên trán, phần để nói lên tâm nguyện của mình, phần để nhận diện nhau, tránh sự trà trộn trong lúc diễn hành của những phần tử “không quốc gia,” muốn phá hoại.
Ðúng 3 giờ trưa, anh em sinh viên bắt đầu cuộc tuần hành trong thầm lặng qua các dãy phố của Quận 5, khu đại học. Biểu ngữ được giương cao, bát nhang, lá quốc kỳ màu vàng ba sọc đỏ được căng rộng bốn góc, dẫn đầu cuộc tuần hành dài cả trăm người.
Hoàn toàn trong im lặng, không hoan hô, đả đảo. Một sự chịu đựng đầy tôn nghiêm và trật tự. Khởi đầu đoàn người bắt đầu đi từ đường Gay Lussac, một đại lộ sát nách với Ðiện Panthéon, nơi chôn cất những vĩ nhân của nước Pháp như Voltaire, Victor Hugo, Marie Curie, v.v… Họ đi dọc xuống tới vườn Luxembourg, rồi quẹo mặt ra đường Boulevard St. Michel, đi ngang trước cửa trường La Sorbonne, ngôi trường Văn Khoa và Luật Khoa nổi tiếng của Paris. Ðoàn người qua chiếc cầu Pont St. Michel, sau đó đổ ra đại lộ Rivoli rồi trực chỉ nhắm công trường La Concorde đi tới.
Chữ La Concorde có nghĩa là “Ðồng Tâm”. Anh em sinh viên, những đứa con của miền Nam, đang thực sự hướng về quê nhà, đang thực sự đồng tâm chia sẻ nỗi điêu đứng của đất nước trong giai đoạn tàn tạ khốn đốn này…
Anh chị em sinh viên vẫn âm thầm tiến bước. Ban báo chí của tổng hội trao tay cho những người qua đường những tờ bươm bướm in bằng máy ronéo nói lên tình trạng của một nước tự do nhỏ bé đang bị cả khối Cộng Sản phụ nhau lấn chiếm.
Cuộc tuần hành, không có giấy phép của Tòa Đô Chính. Tình trạng đất nước đang ở giai đoạn cấp bách, không còn thì giờ để xin phép qua thủ tục hành chánh rườm rà. Vả lại đơn xin chắc chắn cũng sẽ bị Tòa Ðại Sứ Bắc Việt và cánh tả Pháp thiên Cộng phản đối, ngăn chặn.
Bởi vậy phải tính chuyện liều mạng tổ chức một cuộc tuần hành chớp nhoáng, trong trường hợp bị chặn lại, cũng sẽ có tiếng vang trong giới báo chí, vẫn sẽ có những phản ứng thuận lợi về hình ảnh hiền hòa của một miền Nam đang bị xâm chiếm, trái ngược với những thỏa hiệp trong Hiệp Ðịnh Paris đã được ký kết ngay tại thành phố này.
Cuộc tuần hành tuy không hợp lệ, nhưng lại là một thành công. Thành công ở chỗ đã không bị giải tán trong suốt lộ trình. Cơ quan công lực thành phố Paris thấy những khuôn mặt sinh viên trẻ Việt Nam tuần hành đông đảo, nhưng nghiêm trang, trong trật tự, không la hét, đập phá nên họ lẳng lặng theo sát, cuối cùng, cấp trên của họ đã tiếp xúc thẳng tại chỗ với người đại diện của Tổng Hội Sinh Viên là anh Trần Văn Bá. Sau khi đã biết rõ chủ đích ôn hòa và lộ trình của đoàn người, chính họ lại đích thân hộ tống đoàn tuần hành, giúp giải tỏa những khúc kẹt xe do cuộc xuống đường gây nên để giao thông có thể tránh và rẽ qua những hướng khác, một cách nhã nhặn êm thấm …
Riêng đối với niềm tin của những con dân đất Việt, hồn thiêng sông núi, vong linh các chiến sĩ của tiền nhân, hình như đã chứng giám và hỗ trợ cho lòng thiện tâm của lớp trẻ, nên chương trình “Một Ngày Cho Quê Hương” đã có được một cuộc tuần hành êm ả, thành công …

Ba ngày sau, đâu ngờ, Sài Gòn thất thủ.
Thôi rồi, thế là mất hết, mất Sài Gòn, mất quê hương, mất luôn ngày về của lớp trẻ vẫn hằng mơ ước một ngày có thể đóng góp phần trí tuệ của mình cho quê hương thân yêu miền Nam…”

Riêng về anh Trần Văn Bá. Sau nhiều năm chuẩn bị, ngày 6 tháng 6 năm 1980, anh cùng một số thân hữu đã âm thầm trở về Việt Nam; hoạt động chống cộng sản. Không may cho anh, ngày 11 tháng 9 năm 1984, anh Bá bị bắt tại tỉnh Minh Hải (Cà Mau). Theo thông cáo của nhà cầm quyền, anh bị xử tử ngày 08 tháng 01, 1985 tại nhà tù Thủ Đức.
Anh Trần Văn Bá là người thứ 8 trong gia đình đã bị cộng sản sát hại!

45 năm đã qua.
Màu cờ vàng Tự Do vẫn bay cao trên các thành phố trên thế giới.
Như Victoria News hôm 30 tháng Tư có viết:
“Flag brings focus to ‘perilous journey to freedom made by millions of refugees’ to Canada”
Hôm nay, quốc kỳ Việt Nam nhắc đến hành trình tìm đến tự do đầy nguy hiểm của hàng triệu người tỵ nạn tại Canada.

45 năm đã qua.
Các biểu ngữ trên băng vải đen, do sinh viên Việt Nam du học tại Paris, mang đi sau quốc kỳ của mình, năm 1975, sẽ vẫn mãi mãi in đậm trong lịch sử tỵ nạn cộng sản.
Ba mươi tháng Tư.
Ngày đen như vận nước!
Thật vậy.
“Grand Journée de Deuil”
Ba mươi tháng Tư: “Ngày Đại Tang”!

Bùi Đức Tính

More Stories...